Thứ Hai, ngày 04/03/2024 06:40:09 CH

Nghịch lý của thể thao Pháp thông qua cái nhìn từ Tour de France

Nghịch lý của thể thao Pháp thông qua cái nhìn từ Tour de France

Trong mùa hè căng thẳng của thể thao Pháp, Euro, Roland Garros và Tour de France đều kết thúc trong hoàn cảnh giống nhau: chủ nhà chứng kiến khách mời lên ngôi, gần đây nhất là Chris Foome (Anh) vừa trở thành nhà vô địch của cuộc thi đua xe đạp ở Pháp.

Thực tế, đây là sự lặp lại của những sự kiện đáng buồn chứ không phải sự hỗn loạn trong thể thao Pháp. Hơn ba thập kỷ đã trôi qua kể từ khi Pháp đăng cai Giải vô địch Bernard Hainaut vào năm 1985.

Tình hình đi xe đạp ở Pháp

Năm ngoái, một cuộc thăm dò đã xác định thường xuyên 11,8 triệu người Pháp đi xe đạp. 4,4 triệu người khác đi xe đạp thường xuyên trên núi, có nghĩa là có tới 1/4 người Pháp ngồi trên yên xe đạp mỗi ngày.

Đi xe đạp là hoạt động phổ biến thứ ba trong cuộc sống hàng ngày của người Pháp, tiếp theo là đi bộ và bơi lội. Thế mà Pháp đã không vô địch giải đua xe đạp hàng năm trong suốt 31 năm nay.

Không có gì để nói nếu không có sự thật kỳ lạ này: Người Pháp thích đi xe đạp! Trong số 198 vận động viên về nhì tại Tour de France 2016, đội chủ nhà tiếp tục thống trị với 38 cua-rơ, nhiều hơn nhiều so với Tây Ban Nha (18), Hà Lan (15) và Bỉ (14); Ý (13), Đức (12)…

Nghịch lý của thể thao Pháp thông qua cái nhìn từ Tour de France

Phải chăng cộng đồng đạp xe Pháp vẫn mạnh về số lượng nhưng bề ngoài lại yếu về chất lượng? Cân nhắc các môn thể thao chính. Một điều quan trọng khác: quần vợt. Hiện 8 đại diện của Pháp đều có mặt trong top 50 của bảng xếp hạng ATP.

Ở một mức độ nào đó, những lời khen của Jo-Wilfried Tsonga, Gael Monfils hay Richard Gasquet luôn được hoan nghênh. Nhưng đại diện của Pháp từng ẵm giải Grand Slam không phải là những cái tên đó. Yannick Noah (Roland Garros, 1983) là tay vợt Pháp duy nhất đã lọt vào bán kết 4 giải đấu lớn (kể từ năm 1968 – trong gần nửa thế kỷ, với gần 200 danh hiệu vô địch được trao tặng).

Olympic đứng sau Nhật, Hàn Quốc

Chuyện nước Pháp dài cổ chờ đợi một sự kế tục Yannick Noah từng được so sánh với chuyện nước Anh mong mỏi có nhà vô địch Wimbledon. Dù sao đi nữa, quần vợt Anh cũng đã có được Andy Murray, vô địch Wimbledon 2 lần trong 4 năm gần đây. Murray chính là đại diện Anh duy nhất trong “top 50” của quần vợt nam thế giới – hãy so sánh với 8 đại diện của Pháp.

Nghịch lý của thể thao Pháp thông qua cái nhìn từ Tour de France

Chất lượng vận động viên

Đấy có thể là vấn đề chất lượng, vấn đề hiệu quả của thể thao đỉnh cao. Trong môn điền kinh, Teddy Tamgho là VĐV Pháp duy nhất từng có HCV ở giải Vô địch thế giới trong khoảng chục năm gần đây – với 5 lần giải và tổng cộng 235 chiếc HCV được phát ra (Tamgho vô địch nội dung nhảy 3 bước nam tại giải Vô địch điền kinh thế giới 2013).

Tổng quát hơn, đoàn thể thao Pháp chỉ mới lọt vào “top 5” ở đấu trường Olympic mùa hè đúng một lần duy nhất, tính từ thập niên 1950 đến nay. Ở 3 kỳ Olympic mùa hè gần đây nhất, Pháp đứng thứ 7, 10 và 7 trong bảng tổng sắp huy chương.

Việc Pháp thường xuyên đứng dưới Hàn Quốc; hoặc Nhật Bản ở đấu trường Olympic mùa hè là điều mà không phải người Pháp hâm mộ thể thao nào cũng biết. Tại kỳ Olympic Los Angeles 1984; dù gần như nguyên khối Đông Âu tẩy chay đại hội, Pháp vẫn không vào nổi “top 10”.

Nghịch lý của thể thao Pháp thông qua cái nhìn từ Tour de France

Dân số Pháp chỉ xếp sau 3 nước châu Âu khác là Nga (đương nhiên);Đức và TNK. Người Pháp nghĩ ra hầu hết các sự kiện thể thao lớn như World Cup; Olympic, đấu trường 3 cúp châu Âu. Đặc điểm ham thích thể thao của dân Pháp cũng là một sự rõ ràng.

Đẳng cấp thật sự ít

Hầu như môn nào họ cũng chơi; cũng từng có những ngôi sao hàng đầu thế giới. Nhưng đẳng cấp cao thật sự thì vừa quá thưa thớt. Rất khó bàn về một sự thống trị của thể thao Pháp; ở bất cứ trận địa nào. Bóng đá chẳng hạn.

Cựu tuyển thủ Pháp Gabriel Hanot; sau này thành biên tập viên của tờ báo L’Équipe; chính là người nghĩ ra giải đấu danh giá nhất thế giới tầm CLB – cúp C1/Champions League. Nhưng nếu không tính Marseille vốn bị vấy bẩn bởi scandal mua bán độ VA-OM hồi năm 1993;thì chưa có CLB nào của Pháp đăng quang ở giải đấu này.

Nghịch lý của thể thao Pháp thông qua cái nhìn từ Tour de France

Bóng đá Pháp vẫn luôn được tính đến trong hàng ngũ các cường quốc bóng đá thế giới; vẫn có danh hiệu. Nhưng khó xem đấy là nền bóng đá thật sự nổi trội. Vô địch World Cup? Pháp không hơn Uruguay vốn chỉ có 3 triệu dân. Vô địch Euro? Đan Mạch hoặc Hy Lạp cũng có; nói chung là đã có đến 10 nước từng vô địch giải này.

Nói về những đỉnh cao vinh quang của thể thao Pháp thì; xin nhắc lại, vấn đề chẳng phải là có hay không; mà là chất lượng thật sự, hoặc một sự ổn định lâu dài. Pháp từng có Alain Prost vang danh thế giới trong môn F1.

Vấn đề nằm ở đâu

Nhưng từ sau chức vô địch thế giới 1993 của Prost? lại cũng là một khoảng trống mênh mang; giống như khoảng trống mà Bernard Hinault để lại trong môn xe đạp; hoặc Yannick Noah để lại trong môn quần vợt!

Thiếu hiệu quả, đấy là một vấn đề chung; và là vấn đề lớn của cả nước Pháp, mà không ít người đã từng chỉ ra. Ở đây, chúng ta không tiện đi sâu về đề tài quá to lớn này ;(vả lại, tất yếu sẽ có tranh cãi cho một kết luận như thế).

Thiếu hiệu quả

Hãy gói gọn câu chuyện trong lĩnh vực thể thao thuần túy. Pháp khác hẳn nhiều nước phương Tây trong việc phát triển thể thao; nhất là trong mối tương quan với các vấn đề lớn khác của xã hội. Ví dụ như Pháp không phát triển thể thao học đường.

Nghịch lý của thể thao Pháp thông qua cái nhìn từ Tour de France

Nói đến Mỹ – cường quốc số 1 trên trận địa Olympic; là phải nói đến thể thao học đường; với cơ man đội mạnh hoặc ngôi sao đầy tiềm năng. Phân tích những chỗ ưu việt của thể thao học đường; có khi phải viết hẳn một cuốn sách; hoặc làm hẳn một đề tài nghiên cứu khoa học.

Ở đây chỉ xin tóm lại: đấy là một mô hình hay mà rất nhiều nước trên thế giới đã áp dụng. Các trường công lập trong hệ thống giáo dục Pháp thì ngược lại: không ghi nhận thành tích thể thao của các học sinh có năng khiếu đặc biệt; không tổ chức các giải thể thao;thậm chí hầu như không có những trận giao hữu thể thao giữa các đội tuyển cấp trường.

Tất nhiên, VĐV trẻ thật sự đam mê hoặc có tài năng đặc biệt ở Pháp có thể vươn lên từ các CLB ;hoặc cơ sở thể thao ngoài học đường. Nhưng nhìn chung, họ sẽ phải đối diện với nhiều khó khăn. Phải chia thời gian và tốn nhiều kinh phí; để vừa học vừa chơi thể thao ở những nơi khác nhau chẳng hạn.

Vận động viên trẻ gặp khó khăn

Chính sách kinh tế; xã hội của Pháp cũng là rào cản làm cho thể thao đỉnh cao của Pháp không thật sự phát triển một cách thuận lợi – điều này ít ra là đúng trong những thời điểm cụ thể.

Chẳng hạn, khi TBN có “luật Beckham” dưới thời thủ tướng Jose Luis Zapatero; (giảm thuế thu nhập cá nhân đến mức thấp nhất có thể hòng thu hút lao động giỏi đến từ nước ngoài); thì ở nước Pháp, đấy lại là lúc chính sách thuế khóa đạt đến đỉnh điểm.

Một CLB Pháp phải chi ra số tiền cao hơn rất nhiều so với một CLB TBN; nếu muốn thuê một ngôi sao ở đẳng cấp như nhau;có giá chuyển nhượng và mức lương như nhau. Giải Ligue 1 của Pháp mà phất lên ngang hàng với 4 giải đấu lớn còn lại ở châu Âu thì đấy mới là chuyện lạ.

Từng môn, từng chuyện, có vẻ rời rạc, mênh mang. Nhưng khi người ta kết nối tất cả; sẽ thấy ngay vấn đề lớn: nước Pháp vẫn cứ loay hoay trong việc khẳng định tư thế của một cường quốc thể thao.

Truy cập vod.com.vn để xem thêm nhiều bài viết về thể thao Pháp.

Trích dẫn theo thethaovanhoa.vn

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *