Thứ Năm, ngày 02/12/2021 01:03:10 SA

Chặng đường đầy nỗ lực của chàng trai khuyết tật đam mê thể thao

Chặng đường đầy nỗ lực của chàng trai khuyết tật đam mê thể thao

Nhìn lại những nỗ lực không ngừng của mình, anh Diệu phát hiện ra nguồn năng lượng tích cực có thể đảo ngược nghịch cảnh, che đi những khiếm khuyết và cải thiện cuộc sống của mình.

Chàng trai mang căn bệnh lạ từ nhỏ

Vẫn tiếp tục chạy trên con đường của mình

Sinh ra với căn bệnh lạ trong người, từ nhỏ anh Diệu đã bị thoái hóa cột sống, gãy xương chân, viêm xoang mãn tính, viêm tai giữa, viêm đại tràng cấp. Mặc dù năm nay 31 tuổi, nhưng những biến chứng của chất độc da cam vẫn khiến bước chân của anh run rẩy như một đứa trẻ 3 tuổi và giao tiếp vô cùng khó khăn. Tuy nhiên, anh Diệu chưa bao giờ nghĩ đây là điều đáng tiếc. Ngược lại, anh càng ngày càng phấn đấu nỗ lực và tạo nên những điều kỳ diệu từ đôi chân của mình.

Nếu đi không vững thì mình… chạy

Gia đình khó khăn, lại đông anh chị em nên ngay từ sớm anh đã biết rất rõ “mình phải làm gì đó để thay đổi tương lai và phụng dưỡng bố mẹ”. Anh không nhìn mình với những khiếm khuyết đầy bi quan, mà là một cái nhìn lạc quan về cuộc sống “mình còn cái gì thì sẽ lao động bằng cái đó, đôi chân này tuy xiêu vẹo nhưng vẫn còn bước đi được, vậy thì mình phải đi”.

Năm 15 tuổi, anh vượt qua mặc cảm và quyết định tìm kiếm cơ hội mới cho bản thân. Sống ở Hà Nội và Sài Gòn nhiều năm, trải qua nhiều công việc, may mắn cuối cùng cũng mỉm cười. Anh được giới thiệu vào Đoàn thể thao người khuyết tật TP.HCM. Những ngày đầu chưa quen với cường độ tập luyện, đau chân, ăn uống không đủ chất nhưng anh chưa bao giờ bỏ cuộc mà luôn tự nhủ phải nỗ lực hơn nữa.

Chặng đường đầy nỗ lực của chàng trai khuyết tật đam mê thể thao

Và sau những ngày tháng gian nan là lúc hái quả ngọt. Từ năm 2006 đến 2016, anh đạt 5 huy chương vàng, 7 huy chương bạc, 10 huy chương đồng tại các đại hội thể thao người khuyết tật toàn quốc. Niềm đam mê điền kinh đã giúp anh tìm thấy bản thân và khẳng định giá trị của mình.

Những lần thất bại

Với những thành tích đạt được, anh Diệu được Trường đại học dân lập Văn Lang tuyển vào học thiết kế và in ấn. Sau ba năm chăm chỉ học tập; anh ra trường để bắt đầu một “đường chạy” mới – có thể dài và gian nan hơn điền kinh rất nhiều.

Thế nhưng trong một năm dài sau khi ra trường; anh không xin được việc. Thời điểm đó, anh phải đạp xe ròng rã từ nơi này sang nơi khác chỉ để mua từng tờ báo; tìm từng thông tin về những nơi đang tuyển việc. Tài chính khó khăn, nhiều lúc anh chẳng dám ăn, tiết kiệm từng đồng cho những cuộc điện thoại xin phỏng vấn.

Xã hội đã đáp lại ước mơ hóa nhập của anh bằng vô số những cái lắc đầu. Anh bị từ chối nhiều đến nỗi đôi lúc anh đã từng nghĩ; với một người khuyết tật như mình; việc sống tốt và sống có giá trị ngay từ đầu đã là một điều quá xa xỉ. Một năm anh dày vò bản thân trong sự chán nản, mặc cảm và gần như muốn buông xuôi tất cả.

Vẫn tiếp tục chạy trên con đường của mình

Nhưng chính lúc tự nhìn lại hành trình của bản thân; những thành công cũng như thất bại đã tiếp cho anh sự tích cực để thúc mình bước tiếp. “Có lẽ vì biết đi chậm hơn người ta nên bây giờ cuộc đời bắt mình phải chạy. Mình đã chạy đủ xa để không thể dừng lại lúc này. Cánh cửa này đóng là để cánh cửa khác mở ra”, anh Diệu tâm sự.

Vẫn tiếp tục chạy trên con đường của mình

Anh lại “chạy” để tìm kiếm cho mình những cơ hội mới; chỗ nào cần người anh liền liên hệ, nộp hồ sơ, xin phỏng vấn. Nguồn năng lượng tích cực đã không cho phép anh được từ bỏ. Cuối cùng, anh tìm được việc tại một cơ sở in ấn tại Bình Thạnh. Chính niềm tin và nguồn năng lượng tích cực đã giúp anh không chỉ đứng lên được; bắt đầu bước đi, mà còn biết chạy và chạy rất xa.

Thành công sau những cố gắng

Sau nhiều năm ở Sài Gòn, anh quyết định trở về Hà Tĩnh; và mở một cơ sở thiết kế – in ấn của riêng mình để tạo công ăn việc làm cho những người đồng cảnh ngộ tại quê nhà. Từ xuất phát điểm là chàng trai khuyết tật bước đi còn không vững; anh nỗ lực đi tìm giá trị của bản thân để bây giờ có cơ hội đóng góp những giá trị ấy.

Thành công sau những cố gắng

Dù không sở hữu một đôi chân lành lặn nhưng anh đã chạy xa hơn bất kỳ ai. Tuy không thể giao tiếp một cách trôi chảy; nhưng anh đã truyền đi nguồn năng lượng tích cực mạnh mẽ hơn bất kì cá nhân nào. “Mình đâu cần đợi những ngày tồi tệ để được phép tích cực. Suy nghĩ lạc quan sẽ giúp chúng ta tìm thấy niềm vui; và sự bình an từ chính những điều nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống hằng ngày”.

Hi vọng bài viết sẽ đem đến cho bạn thông tin hữu ích. Hãy đến với vod.com.vn để có thêm những thông tin hấp dẫn và độc đáo nhé!

Trích từ web: thanhnien.vn

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *